. tìnhyêu.
Này, răng đen mắt tít!
Này, răng đen mắt tít!
Anh thỉnh thoảng vẫn gọi em một mình như thế. Vừa gọi vừa đặt tay lên ngực trái, nghe âm thanh vọng trong lồng ngực thấy tình ý miên man. Anh nhớ hàm răng màu tetraxilin của em, dấu ấn đặc trưng của thế hệ mình, những đứa trẻ lớn lên trong thời bao cấp. Chính vì ở trong cùng thế hệ ấy mà mình mới hiểu nhau, yêu nhau, tâm đầu hợp ý. Anh nhớ mắt em mỗi khi vui, mỗi khi cười thì tít cả lại, nhìn rất ngộ mà lại yêu yêu. Nếu có ai hỏi anh những điểm ấy có đẹp không anh sẽ trả lời không đẹp. Nhưng anh vẫn yêu chúng, vì chúng gần gũi, vì chúng là em, em của anh.
Răng đen mắt tít, nghe buồn cười như răng đen mắt toét. Em vẫn tự nhận là cô tiểu thư nông dân mà, phải không. Tiểu thư nông dân thì mắt có toét thì cũng không lấy gì làm lạ, mắt có toét thế nào thì một người tốt đẹp tót vời như em mới yêu lầm phải thằng cha vừa đểu giả vừa sến như anh đây chứ, phải không?
Này răng đen mắt tít, mình sắp lấy nhau rồi, anh hồi hộp lắm. Anh xưa nay vẫn là người tự tin trong mọi quan hệ xã hội, và cả tự tin khi yêu em. Nhưng làm chồng lại là chuyện khác. Anh chưa làm chồng bao giờ nên chẳng có kinh nghiệm gì cả. Anh chỉ hy vọng khi mình về ở với nhau rồi thì mình vẫn yêu nhau hiểu nhau như ngày xưa, vẫn nhậu nhẹt và đàm đạo chuyện trên trời dưới bể như hai người bạn, vẫn cuồng nhiệt và say đắm như hai người tình. Khó nhỉ.
Hãy nhớ lời hứa của mình, phải giữ được tình yêu và làm cho nhau hạnh phúc ít nhất bằng đúng khoảng thời gian mình đã yêu nhau và cùng nhau vượt qua bao khó khăn cản trở. 7 năm với em và 11 năm với anh nhé. Nghĩ mình cũng gớm cho mình thật, chưa đầy 30 tuổi đầu mà đã có thâm niên yêu vợ 11 năm hehe
Này răng đen mắt tít, mình sắp cưới nhau rồi đấy. Anh yêu em.
- Thành Vinh -
---
Bác Vờ ơi em ghét bác cực, cứ khi nào em quyết tâm ế chồng thì bác lại thủ thỉ nịnh vợ ngọt hơn đường thế này, làm em thèm...
Chúc bác mùa hè sang năm được xoa xoa cái bụng tròn ỏng của vợ, đến tháng mười sang năm sẽ được ngồi làm công việc xẻ lỗ quần ở giữa. Đến một hai năm nữa được dậy con hát bi bô, hôn nhè nhẹ lên đôi môi chúm chím hồng hồng của nó. Đến dăm năm nữa thì dắt con lon ton đi chơi khắp xóm í ới chào bác A , bà Bờ, cụ Cờ...
Hơn cả là chúc bác luôn biết cách yêu vợ răng đen mắt tít thế này :)
Cứ thế mà tiến, bác nhá!
Mon Oct 06 11:51am ICT
/tu bi o nót tu bi./
Descartes: "Tôi tư duy, tức là tôi tồn tại"
Milan Kundera: "Tôi cảm giác, tức là tôi tồn tại"
Vũ : " Tôi yêu em và tôi tồn tại "
bonus: trích "Cho Qùynh những ngày xa" - Lưu Quang Vũ
"....
Bây giờ anh mới hiểu hết câu nói trong kịch Shakespeares:
Tồn tại hay không tồn tại
Không có nghĩa là sống hay không sống
Mà là hành động hay không hành động
Nhận thức hay không nhận thức, tác động vào cuộc đời hay quay lưng lại nó?
Anh không băn khoăn mình có tài hay kém tài, thành công hay thất bại
Chỉ day dứt một điều: làm sao với những sự vật bình thường
Những ngày tháng bình thường
Như chiếc hộp con, như tờ lịch trên tường
Ta biến thành con tàu, thành tấm vé
Những ban mai lên đường."
----
Hôm nay ngửi thấy mùi hoa sữa rồi nhá. Mũi hết tịt rồi nhá.
Xin chào em Mùa thu. Xin chào em Hà Nội hiền. Ta lại yêu em rồi đây:)
Thu Oct 02 07:51pm ICT
.đơ.
Ai ngày xưa phát minh chiếc hôn?
Có lẽ đó một con người sung sướng,
Đuợc yêu, được hôn không cần liên tưởng.
Trong tháng Năm đẹp đẽ, trong tháng Năm,
Hoa nở lên từ mặt đất âm thầm,
Trên cao mặt trời cười và bầy chim ca hát.
( trích "Ai ngày xưa phát minh ra chiếc đồng hồ" - Heine/ Tế Hanh dịch)
cứ nghĩ đến cảnh thảo nguyên bao la, hoa nở lên từ mặt đất âm thầm, trên cao mặt trời cười và bầy chim ca hát... là lại thấy tim đập chập một nhịp.
đơ luôn.
Sun Sep 28 10:51am ICT
.lựa chọn.
Nếu được sinh ra thêm lần nữa...
Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?
Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ
Sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó
Sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở
Sẽ chọn trở về hay dấn thân dù đã từng lầm lỡ...
Khi cuộc đời không thể đổi thay?
Người chọn không gặp nhau trong quãng đời này
để mỗi người thuộc về một con đường xa lắc
Lỡ có gặp nhau cũng sẽ cười vui mà không bao giờ rơi nước mắt
Lỡ có không thấy nhau thì chẳng ai cần ai đưa tiễn...
Trái tim tự nó đã bình yên?
Người sẽ chọn gặp nhau để ray rứt nhiều hơn
Biết cảm giác của một người đi nhầm đường đầy hối tiếc
Biết cảm giác đứng giữa trời mưa chợt vỡ òa khi thấy một tia nắng
Biết cảm giác mình không dám buông tay vì đó là hạnh phúc
Biết cảm giác của miệng cười trên môi mà khổ đau co thắt trong lồng ngực...
lúc phải ngoái nhìn?
Người chọn không gặp nhau để - chẳng - có - gì - nhớ - để mà quên
sống bình thường như mọi người cần sống
Không quá ít niềm vui nhưng cũng đừng nhiều tuyệt vọng
Như mỗi buổi sáng soi mình vào gương và đêm về thấy thương mình còn biết khóc
Cảm ơn bản thân đã không quá lạnh lùng?
Người sẽ chọn gặp nhau để nhận ra yêu thương có thể là nhẫn tâm
Chấp nhận một viên đá tan trong tách cà phê cũng là mất mát
Chấp nhận một tiếng cười không hề quí giá hơn một giọt nước mắt
Chấp nhận một ngôi sao không thể mãi vĩnh hằng vì cần giây phút tắt
để một ngôi sao khác sáng lên?
Người chọn không gặp nhau để mỗi người đều biết lặng thinh
hay chọn gặp nhau để mỗi người biết rằng cần chia sẻ?
Người chọn không gặp nhau để mỗi người ít đi những duyên nợ
hay chọn gặp nhau để mỗi người biết không thể thiếu nhau?
*
Nếu được sinh ra thêm lần nữa...
Người chắc chọn niềm vui hơn là đau khổ?
(SG 8/2008)
- "Cần sinh ra thêm lần nữa?" - Nguyễn Phong Việt -
trẻ em như búp trên cành/ biết ăn ngủ biết học hành là ngoan...?
Thu Sep 25 11:25pm ICT
.blast.
Can you hear the sirens resound?
From the coastline of Ireland tonight
it’s the song of a promising heart
of the souls that the ocean unite
and she stands by the window alone
staring into the rain
she is trying to guide his way home
from the waters that keep them apart
so she lights up a candle for hope to be found
captive and blind by the darkness around
firm as a mountain, she never will mourn
timeless awaiting the break of dawn
can you hear the sailorman’s hymn?
as it comes with the rise of the tide
it is sung where the rainbow begins
as a comfort for tears she has cried
she remains by the window alone
staring into the rain
she is trying to guide his way home
keeps on praying for god to protect him
she lights up a candle for hope to be found
captive and blind by the darkness around
each wave a promise, a new hope reborn
sunrise consoles at the break of dawn
-A Sailorman’s Hymn- Lyrics
Artist:Kamelot
Hôm rồi vào một quán cà phê rất đẹp. Bức tường được sơn những vệt màu xanh y hệt những vệt xanh của biển, xanh đậm, xanh nhạt, xanh xanh, xanh trắng... Cái hay ở chỗ chủ quán khéo léo đặt một mô hình thuyền buồm vào giữa những lớp sóng xanh bình lặng ấy. Những cánh buồm trắng muốt rướn căng. Cảm giác như nó đang thanh thản trôi. Nhìn rất thảnh thơi.
Tự dưng nghĩ đến bài hát này ( mọi người có thể nghe nó bằng cách click link trên blast). Bản thánh ca của những chàng thủy thủ. Thế mà chẳng nghĩ đến chàng thủy thủ nào sất, chỉ tưởng tượng ra một anh chàng nằm khểnh gác chân lên mạn thuyền, úp cái mũ vải mềm cao bồi lên mặt, phởn phơ. Anh chàng đang say sưa hát, bài hát nhớ về người con gái của anh...
"Đêm nay, bạn có nghe âm vang
Từ bờ biển Island
Đó là tiếng hát trái tim
Của những linh hồn biển cả đã tụ về
Nàng đứng đó một mình bên cửa sổ
Lắng nhìn mưa rơi
Nàng đang dẫn lối cho người tình quay về nhà
Từ phía biển cả, khiến họ phải cách xa
Nàng thắp nến mong chàng nhìn thấy
Bóng đêm mịt mờ bao quanh
Nàng vẫn cứng cỏi, nàng không sầu khóc
Sẽ mãi đợi chờ cho đến ánh dương lên
Bạn có nghe khúc hát thủy thủ?
Khúc hát dâng theo những đợt sóng triều
Khúc hát cất lên nơi ánh cầu vồng ló dạng
Như lời an ủi cho giọt nước mắt nàng
Nàng vẫn đứng đó một mình bên cửa sổ
Lắng nhìn mưa rơi
Nàng đang dẫn lối cho người tình quay về nhà
Không ngừng cầu nguyện cho chàng được chúa trời che chở
Nàng thắp nến mong chàng nhìn thấy
Bóng đêm mịt mờ vây quanh
Mỗi ánh nến thắp nên một lời hứa, lại cháy lên một hi vọng
Ánh bình minh an ủi lúc sớm mai..."
Ôi cái trí tưởng tượng của mình thật nà ặc ặc...
Nhưng mà bảo này, các bạn hiền ạ, nghe bài này đi, nghe đi :)
Tue Sep 23 09:34am ICT
.xích đu lặng im.
Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời...
*
Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc...
*
Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra...
*
Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người...
*
Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời
tự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộn
nhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốn
của một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắt
cho đến khi bắt gặp một tình yêu...
*
Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đau
như chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấy
như chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuối
như chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổi
bất cứ điều gì cũng cam tâm!
*
Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái tim
những mùa trăng đi qua mà không dám ngủ
những đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏ
những lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớ
những ngày dài thật dài...
*
Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày mai
người có khi không phải thấy hối tiếc
người có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biết
người mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?
*
Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng im
chờ một người đến ngồi và đọc sách...
-Nguyễn Phong Việt, 17-9-2008-
Cả tuần nay ở nhà.
Mới mua mấy chậu cây bé xíu, để ở khoảng sân con con trước nhà.
Sau này lấy chồng, nếu nghèo sẽ có một cái sân thượng để trồng cây. nếu giàu thì sẽ có cả một vườn cây. chắc là sẽ trồng nhiều hoa.
đại loại thế.
"Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra...
*
Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người..."
Sat Sep 20 11:23am ICT
.chim sẻ và bông hoa.
Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng và chở đi trên phố
cứ ríu rít kêu mãi không thôi
Tôi đi trong dòng người
liếc ngang liếc dọc
nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác
rồi nhìn ra chung quanh…
Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh
một điều ngịch lý
bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ
một điều bình thường?
Rồi những con chim sẻ sẽ được phóng sinh
một người đi bên cạnh tôi bảo thế
cuộc đời mà lẽ ra nó được hưởng với mây, mưa và gió…
chẳng cần đợi một bàn tay cứu rỗi nào
Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng
có nhìn thấy được tôi đâu?
- "Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi?" - Nguyễn Phong Việt.
Một buổi sáng tuyệt nhất là một buổi sáng có mặt trời đánh rơi vung vãi các hạt nắng li ti trên mặt đất, "những con đường nhỏ nhỏ/ đua nhau chéo nắng dịu dàng" và có những con chim sẻ nhảy lóc chóc trước hiên nhà, trên những bức tường phủ đầy rêu, treo lủng lẳng một vài bông bìm bịp. Những con chim sẻ nhảy lóc chóc nó cứ như một phần của buổi sáng vậy. Nhưng mà, chim mà bị nhốt trong lồng thì cũng ủ rũ và buồn bã như những bông hoa bị bó chặt trong tầng tầng lớp lớp những loại giấy gói xanh đỏ tím vàng lòe loẹt xấu xí rặt mùi "cải lương", cứ tồi tội...
Bất cứ cái gì hình như cũng đẹp nhất khi nó ở đúng vị trí của nó...
Wed Sep 17 10:12pm ICT
.định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu.
Cứ giả vờ như chúng ta đã đứng kề bên vực thẳm
dù ai cũng nhìn thấy con đường dài trước mặt
cứ giả vờ như một giây phút nữa trái tim ta ngừng đập
đừng đi…
Sẽ không cần những ngón tay níu giữ từng dấu chân người
không cần nữa những dặn dò khi tuyệt vọng
không cần những lo toan cuộc đời này có phải đáng sống
không cần tự hỏi mình tại sao phải cô độc
để được cười vui như chưa bao giờ đánh mất
một tình yêu nào…
Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao
hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo
nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu
vì đó mà nước mắt rơi…
Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con người
vì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắt
vì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặt
vì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát…
đừng đi…
Đừng đi…
nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhau
được chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúc
nhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát
giữa đại dương trong mắt chúng ta…
Đừng đi…
cuộc đời khốn khó rồi sẽ qua
chúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phận
chúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệt
mua cho chúng những que kem
và giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát…
chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắng
chúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắt
thấy đời mình như một cánh chim…
Đừng đi mà…
Đừng đi…
Ai cũng cần phải sống vì một con người!
(Tháng 9 năm 2008)
- "Đừng đi" - Nguyễn Phong Việt -
Send cho bạn Cừu cái mail có mấy bài thơ của anh này. Lâu rồi mới đọc được những vần thơ con trai hay thế này, dung dị đầy lí trí mà vẫn tình cảm. Tự dưng thèm đọc thơ cho bạn Cừu nghe giống cái hôm ở Puku, nắng đẹp ơi là đẹp bạn đọc Heine cho mìn nghe " Anh bạn quý ơi/ anh yêu rồi đấy/ có điều anh không thú nhận đấy thôi/ Nhưng tôi thấy trái tim anh nóng đỏ/ lửa lan ra chiếc áo khoác kia rồi ", bạn Cừu nhờ. Mình vẫn nhớ hôm í, hôm í í, nắng vàng ơi là vàng, mỏng ơi là mỏng và cái thể loại nắng vừa vàng vừa mỏng í í, nó cứ như vỡ tan ra trong đôi mắt ngấn nước của bạn. Mình vẫn nhớ hôm í í, nhìn bạn y hệt một em bé Hà Nội nhỏ, nhỏ tị.
Ôi lại dông dài rồi...
"Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao
hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo
nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu
vì đó mà nước mắt rơi…"
Đừng đi...
Wed Sep 17 04:36pm ICT
Ngủ mưa
Em mưa cho anh ngủ
Ngoài kia đương mùa xuân
Những cây bàng trỗi lá
Xanh non đến ngại ngần
Em mưa cho anh ngủ
Mưa dịu vết thời gian
Mưa giăng mờ thương nhớ
Mưa xanh anh dịu dàng...
- Hàm Anh -
Sáng aerobic về không thấy mặt trời đâu, chỉ có một bầu trời bảng lảng xám khói. Thấy từng đàn chim, nhỏ thôi, chấp chới bay đi tránh rét...
Lại sắp một mùa Đông nữa rồi.
Lúc sáng vừa tỉnh, 4h30 nhận đc sms của bạn Cừu bảo nhớ HN lắm! Cố lên bạn Cừu nhé, ở Hel mùa này chắc lạnh lắm, kiên cường lên nhé Người Hà Nội của tôi :)
Sáng onl zz nhảy vào khoe "Hà Nội những ngày tháng cũ", đọc blog thấy bạn bảo bạn giờ thành một hòn cuội nằm im lìm nơi góc suối, điềm nhiên. Nhưng sáng nay thấy bạn vẫn còn "như ngày xưa" lắm, y hệt như ngày xưa. Mùa thu thứ 6 bạn ở Paris rồi nhưng bạn vẫn là một Người Hà Nội, chẳng lẫn được vào đâu đâu bạn à:)
Sáng muốn ôm một người thật chặt...
" em mưa cho anh ngủ..."
ngủ ngoan nhé, những cơn mưa:)
Tue Sep 16 07:09am ICT
A quote from the movie "Meet Joe Black":
"I want you to swept away out of there, I want you to levitate, to sing with rapture and dance like a devish. I want you be delirously happy ... I want you to find someone who you can love crazy and who will love you the same way back ... So how do you find her??? Well,forget your head and listen to your heart. There is no sence living your life without this...you have not live your life at all. But we have to try cause if you have not tried you have not lived..."
Sat Sep 13 12:36pm ICT